Em chồng tôi láo như ranh, suốt ngày cãi lại bố mẹ chồng tôi và chả có nghề nghiệp gì. Vậy  mà nó tự hào rằng với tài tranh luận của mình, nó sẽ trở thành luật sư trong tương lai. Do đó, nó thuyết phục chồng tôi bỏ ra 20 triệu để chạy cho nó đi học tại chức Đại học Luật với suy nghĩ sẽ trở thành nhà hùng biện tài giỏi. Nhưng có thật là cứ giỏi cãi vã là sẽ làm được luật sư không? Theo tôi, đó là điều hoàn toàn vô lý.

Hùng biện phải dựa trên lí trí, lập luận lô gic có bằng chứng và cơ sở lý luận hẳn hoi chứ không phải cảm tính. Đằng này, em chồng tôi dùng mọi lí lẽ có khi đến mức vô lí do hắn tự cho là đúng để cãi. Bố mẹ tôi nhiều khi chịu thua không phải vì hắn lập luận logic mà vì hắn cứng đầu quá, cứ gân cổ lên để cãi đành phải nhường không thì đau đầu lắm. Thế mà hắn cứ cho mình giỏi lắm và dương dương tự đắc.

Làm luật sư mà không hiểu các văn bản pháp lý của nhà nước thì không thể nào có cơ sở để tranh luận được. Đằng này em chồng tôi không chịu khó học hành gì cả thì làm sao nắm được rõ luật pháp. Vào tranh tụng thì lấy dẫn chứng văn bản nào để mà nói. Nói thật, nghề nào cũng phải học mới thành người được. Đằng này không học mà đòi thành tài thì chỉ có thần thánh.

Thêm nữa, luật sư phải có tư cách đàng hoàng, đúng mực, ăn mặc lịch sự. Đằng này em chồng tôi thì trông như thằng ăn cướp, nhâng nhâng nháo nháo, thỉnh thoảng còn ăn trộm tiền của bố mẹ tôi. Nhưng nó được các cụ chiều và dung túng nên chả bao giờ bị trừng phạt, nên hắn được thể lấn tới và chả coi ai ra gì. Cứ nhè chị dâu về nhà là xin tiền để đi đánh bài. Mới đầu tôi còn ngại nên đành phải cho nhưng sau này tôi cắt luôn và bảo: Có giỏi thì đi kiếm tiền mà chơi, đừng ỉ lại dựa vào tiền mồ hôi, công sức của người khác. Do đó, nó ghét tôi lắm và ra sức nói xấu tôi trước mặt bố mẹ và chồng tôi. Nhưng khi tôi tra hỏi thì hắn lại cãi bay cãi biến như chưa bao giờ nói cả. Tôi mặc kệ nên cũng chả ai dám làm gì tôi cả.


Tôi nói với chồng là em trai chồng sẽ chẳng làm nên trò trống gì đâu, số tiền anh bỏ cho hắn đi học là công cốc thôi. Chồng tôi cứ trách tôi là mất lòng tin vào con người. Bao phen vợ chồng tôi lục đục chỉ vì hắn. Không muốn rước bực mình vào thân nhưng tôi sẽ chờ xem: Với cái tài cãi người thân của hắn, em chồng tôi có trở thành luật sư được không? Chỉ sợ ra trường còn chẳng ra được nữa là đi làm nghề. Thôi, tôi không nói xấu hắn nữa. Dù sao tôi cũng là chị dâu, nên tôi sẽ bắt chước chồng tôi tin vào con người để thấy trong lòng bớt ấm ức.

Popular Posts

Người đóng góp cho blog

Labels